SỰ THẬT VỀ PHÁP LUÂN ĐẠI PHÁP

Sự Thật bị ĐCSTQ Che Đậy và Lời Giải Đáp Sáng Tỏ Khắp Thế Giới

MỤC LỤC

I. Thắc Mắc Chung Về Pháp Luân Công

II. Sự Thật Về Cuộc Đàn Áp Pháp Luân Công Tại Trung Quốc

III. Pháp Luân Công Có Làm Chính Trị Không?

IV. Nhà Sáng Lập Pháp Luân Công

V. Pháp Luân Công Bị Nói Là Tà Đạo

I. THẮC MẮC CHUNG VỀ PHÁP LUÂN CÔNG

Pháp Luân Công là một môn khí công tu luyện. Tu là tu sửa tâm tính theo nguyên lý Chân Thiện Nhẫn, luyện là luyện tập 5 bài công pháp

Website chính thức: https://vi.falundafa.org/

Cách gọi “khí công” mới có ở bên Trung Quốc từ khoảng những năm 1970, trước đây đều gọi là tu luyện. Ở Việt Nam cũng hay gọi là dưỡng sinh. Các môn khí công phổ biến trên thế giới như Thái Cực Quyền, Yoga.

Pháp Luân Công cũng gọi là Pháp Luân Đại Pháp, nguyên lý được trình bày trong cuốn sách chính là Chuyển Pháp Luân và được diễn giảng cụ thể hơn trong các bài giảng khác, tựu chung lại là 3 chữ Chân Thiện Nhẫn.
Nguyên lý là để giúp người ta tu tâm, nhưng để có thể tu tâm đề cao được thì phải hiểu về các quy luật vận động của vũ trụ, đặc điểm của các không gian, thời gian và thân thể người… Ví dụ khi người ta biết rõ diễn biến sau mỗi việc mình làm một việc nào đó, thì sẽ không muốn làm việc xấu nữa. Các quy luật, cơ chế diễn biến ấy được trình bày rất rõ ràng và khoa học, nên con người hiện đại ngày nay tương đối dễ để tiếp thu.

Các bài luyện động tác của Pháp Luân Công tương đối dễ tập hơn, Pháp Luân Công ngoài các bài luyện thì chú trọng hơn đến nguyên lý tu tâm. Trong khi Yoga và Thái cực quyền đã bị thất truyền mất nguyên lý tu tâm nên chỉ còn các bài tập.

Thái cực và Yoga do thất truyền nguyên lý tu tâm, nên hiện chỉ còn là các môn khí công thể dục nhằm mục đích nâng cao sức khỏe, nhưng ngay cả để đạt hiệu quả chữa bệnh nâng cao sức khỏe cũng cần luyện tập rất công phu.
Nhiều môn tôn giáo thường chỉ chú trọng tu tâm chứ không có phần luyện thân, đó là do đặc điểm của mỗi pháp môn quy định. Pháp Luân Đại Pháp vừa tu tâm, vừa luyện thân, gọi là tính mệnh song tu.
Ở một góc độ khác, người ta thường nói về “tu tại gia, tu tại chợ”, tu luyện Pháp Luân Công chính là tu trong cuộc sống và công việc hàng ngày, chứ không cần địa điểm đặc định như tôn giáo. “Tu” là chỉnh sửa các tâm xấu, Pháp Luân Công lựa chọn môi trường thực tế, khi người ta va chạm sẽ dễ nhận ra các tâm xấu của mình để tu sửa. Khi các tâm xấu ít đi, dần dần người ta cũng có thể tĩnh lại, cũng gọi là “định” lại. Trong khi chuyên tu trong tôn giáo thường chọn con đường thoát tục, tức là tránh va chạm với cuộc sống, từ đó đạt tới tĩnh tâm, và cũng đạt tới “định”.

Tác dụng hay nói đến là nâng cao sức khỏe và chữa bệnh. Đồng thời việc tu sửa tâm tính cũng giúp người ta có cuộc sống tinh thần nhẹ nhàng hơn. Bởi vì khi hiểu được các quy luật vận động của cuộc sống, vũ trụ và thân thể người thì người ta đối diện với cuộc sống một cách chủ động. Những ai có căn cơ, duyên phận và nỗ lực tu luyện, thì hiểu rằng mục đích cuối cùng của Pháp Luân Công cũng như các môn tu luyện chân chính, đều nhằm đạt tới giác ngộ.

Đông y nói về nguyên nhân bị bệnh là do khí trong đường kinh lạc bị ức tắc, các bài tập của Pháp Luân Công nói riêng và của khí công nói chung giúp đả khai kinh lạc, nên có tác dụng khỏi bệnh. Đông y còn nói về bệnh liên quan đến thất tình lục dục, tức là các cảm xúc thái quá. Ví dụ: giận quá hại gan, vui quá hại tim, buồn quá hại phổi, lo lắng quá hại dạ dày, sợ quá hại thận. Khi tu tâm theo nguyên lý Chân Thiện Nhẫn, người ta có xu hướng bình hòa hơn nên cũng giảm các nguy cơ bệnh tật.
Nói chung chữa bệnh có nhiều phương pháp, với các nguyên lý, cách tiếp cận khác nhau. Ví dụ châm cứu đã có từ hàng ngàn năm qua, nhưng tây y hiện nay dù rất hiện đại nhưng cũng chưa có hiểu biết về đường kinh lạc. Bởi vì khoa học hiện đại mới hiểu biết đến các hạt như proton, quark, neutrino, nhưng “khí” trong kinh lạc là vật chất vi tế hơn nữa, do vậy không thể dùng hiểu biết của khoa học hiện đại để lý giải nguyên lý, phương pháp châm cứu. Thực ra, cấu tạo của thân thể người vô cùng phức tạp, và sự liên quan giữa thân thể và tinh thần là rất chặt chẽ. Các phương pháp chữa bệnh đều có lý lẽ, nguyên lý và đều không mâu thuẫn với nhau. Những gì mà con người hiểu biết được hôm nay đều là điều mà hôm qua chưa thể lý giải. Hàng trăm triệu người đã trải nghiệm nâng cao sức khoẻ, khỏi bệnh, thậm chí nhiều trường hợp khỏi bệnh nan y đã là minh chứng cho tính khoa học của tu luyện Pháp Luân Công.
Ở mức độ sâu xa hơn của tu luyện, khi một người bắt đầu luyện công, đặc biệt là tu sửa tâm tính theo nguyên lý Chân Thiện Nhẫn, thì thường diễn ra một quá trình rất đặc thù. Ngôn ngữ tu luyện gọi là “Tịnh hóa”, nó giúp loại bỏ dần các bệnh tật và giúp tinh thần cũng nhẹ nhõm hơn. Nếu chỉ dựa vào cơ chế khí công, như khai thông kinh lạc để đạt đến mức độ khỏi bệnh, thì cho dù rất công phu cũng chỉ có thể khỏi các bệnh đơn giản. Thực chất chính là như vậy, đây cũng là một trong những bí mật của tu luyện, ngôn ngữ hiện đại thường gọi là “khoa học tâm linh”.
Nếu chúng ta để ý thì trong các câu chuyện xưa, những hòa thượng và đạo sĩ tu luyện trong quá khứ không bao giờ thấy họ bị bệnh, bởi vì tu luyện nghiêm túc thì thân thể sẽ đạt đến trạng thái không còn bệnh.

▪ Các Giáo sư, Tiến sĩ, Nhà Khoa học, Thiếu Tướng, Đại Tá, Cựu Lãnh Đạo… nói gì về Pháp Luân Công?

Pháp Luân Công không có bất cứ một ràng buộc nào, lại càng không ngăn cấm điều trị bằng các phương pháp khác khi tập luyện. Tuy nhiên, để tu luyện Pháp Luân Công có hiệu quả về chữa bệnh thì người tập cũng phải nỗ lực đề cao tâm tính, thường xuyên đọc sách để hiểu rõ hơn nguyên lý. Do đó, kết quả với mỗi người là khác nhau, trong khi bệnh của họ lại nặng thì kết quả rất có thể sẽ không ổn.

Thực chất Pháp Luân Công là để tu luyện chứ không có mục đích cuối cùng là chữa bệnh, và ngay từ đầu trong sách cũng đã nói về việc không cho phép người mang bệnh nặng tới học. Nhưng số người đến với Pháp Luân Công để chữa bệnh chiếm một tỉ lệ rất cao, trong đó có nhiều người bệnh nan y đã không thể điều trị bằng các phương pháp khác. Rất nhiều người đã thực sự khỏi bệnh hoăc chuyển biến tốt. Nói ở góc độ khác thì so với bất cứ phương pháp nào khác, Pháp Luân Công cũng đã thể hiện khả năng chữa bệnh và nâng cao sức khỏe tốt nhất rồi.

Tu luyện là một quá trình rất khó khăn, nhất là trong việc rèn luyện tâm tính: không ngừng nâng cao đạo đức bản thân trở thành người tốt và tốt hơn, tốt hơn nữa đồng thời loại bỏ các tâm chấp trước. Người tu luyện vẫn đang là trong quá trình thay đổi, nên có những phương diện sẽ tốt, những phương diện chưa tốt. Nhưng điều khác biệt là người tu luyện không ngừng thay đổi để tốt hơn.

Nếu chỉ là để nâng cao tinh thần và sức khỏe thì đúng là có nhiều môn khác. Tại sao chúng tôi nhất định tập Pháp Luân Công? Vì Pháp Luân Công không phải là để nâng cao đạo đức và sức khỏe, Pháp Luân Đại Pháp là Phật Pháp, chúng tôi đến để tu luyện, nó vượt xa mục đích nâng cao tinh thần và sức khỏe. Vậy thì có lợi ích gì không? Câu trả lời đương nhiên là có, là những điều vô cùng tốt, nếu không thì tại sao lại thu hút nhiều người đến vậy: hàng trăm triệu người mỗi ngày đều đọc một quyển sách Chuyển Pháp Luân và luyện 5 bộ động tác của Pháp Luân Công tại hơn 140 quốc gia trên toàn thế giới? Điều gì làm cho Chuyển Pháp Luân được ví là Vạn Cổ Kỳ Thư – cuốn sách kỳ diệu xưa nay chưa từng có? Sức hút gì mà cứ 10 người Trung Quốc thì có một người đọc sách Chuyển Pháp Luân và tập Pháp Luân Công (số liệu trước 1999)? Tại sao mà hàng triệu người bị mổ cướp nội tạng, bị đàn áp tra tấn như thời trung cổ mà họ thà chết chứ không bỏ đức tin? Lý do gì mà ở nước ngoài có nơi đưa vào trường học[tiểu học, trung học, đại học], đưa vào trường cảnh sát? Tại sao một đảng chính trị lưu manh như ĐCSTQ lại phải sợ sự phát triển của Pháp Luân Công trong khi phần còn lại của thế giới lại chào đón? Bạn có thấy điều gì đó kỳ lạ ở đây không? Học viên Pháp Luân Công hàng trăm triệu người trên khắp thế giới, rất nhiều là giáo sư tiến sỹ, bác sĩ, quân nhân, chính trị gia, trí thức cao cấp, họ không phải kẻ ngốc, mê muội hay hồ đồ. Câu trả lời là Pháp Luân Công phải có chỗ vô cùng tốt thì mới thu hút đến vậy! Tu luyện là những gì siêu thường vượt xa những hiểu biết thông thường của người ta, người ngoài vĩnh viễn không thể nào biết được, cũng không thể nào dùng ngôn từ mà nói hết, chỉ có thể thể nghiệm trực tiếp. Hãy hình dung hàng trăm triệu người đã tìm được ý nghĩa cuộc sống cho đời mình. Rất nhiều người đã thoát khỏi đời sống trắc trở, đau khổ, bệnh tật, vượt thoát những định khung của số mệnh, tìm được niềm vui sống v.v. Có câu vàng thật không sợ lửa, tất cả các sách, bài giảng cũng như thông tin của Pháp Luân Công đều công khai tất cả trên mạng. Mong bạn có thể buông tâm tìm hiểu một cách khách quan để có thể phân biệt rõ tốt xấu, tránh những suy nghĩ hay hành động gây tổn hại đến những người tu luyện chân chính.

Có nhiều phần văn hóa truyền thống tại Việt Nam liên quan tới Trung Quốc. Nho giáo, Phật giáo Đại thừa và Đạo giáo đều xuất phát từ Trung Quốc. Ngay cả thuốc bắc, châm cứu cũng vậy, thậm chí cả ngôn ngữ như tên gọi của mỗi người chúng ta cũng đa số đều đặt theo cách hiểu Hán Việt. Cho nên việc tiếp nhận những tinh hoa của các nước trên thế giới là điều bình thường trong quá trình phát triển của xã hội.
Tâm lý ghét Trung Quốc của người Việt Nam cũng xuất phát từ việc chính quyền Trung Quốc mấy chục năm nay cũng làm nhiều việc không ra gì. Người Trung Quốc sau đại Cách mạng Văn hóa đã căn bản mất đi văn hoá truyền thống, nên họ cũng biểu hiện gây mất cảm tình.
Có thể nói theo hướng ngược lại, nhiều người Việt Nam chịu ảnh hưởng trực tiếp hay gián tiếp bởi tuyên truyền của chính quyền ĐCSTQ, nên hiểu sai về Pháp Luân Công. Thậm chí vô tình hay hữu ý tuyên truyền thay cho chính quyền Trung Quốc phỉ báng Pháp Luân Công, như tuyên truyền của một số hoà thượng ở chùa Ba Vàng và một số cá nhân, cơ quan địa phương.

Một số người tập lâu năm ước lượng tổng số người đang tập Pháp Luân Công tại Việt Nam là khoảng 10 vạn người, con số người chọn cách tập luyện ở nơi công cộng vẫn chiếm một tỉ lệ nhỏ. Bởi vì tập luyện Pháp Luân Công hoàn toàn có thể tập luyện một mình. Tuy nhiên, thường thì người ta tập luyện nơi công cộng có nhiều kết quả hơn. Bởi vì tu luyện khí công có một khái niệm về trường năng lượng nên tập đông người sẽ tốt hơn, cũng có một môi trường giao lưu học hỏi lẫn nhau và cũng giống như nhiều môn tập luyện khác, nhiều người dễ bỏ dở nếu tập tại nhà nên họ lựa chọn tập ở ngoài công cộng.
Hầu hết người tập Pháp Luân Công đều thông qua người khác giới thiệu nên biết tới, khi thu được kết quả về sức khỏe, khỏi bệnh và cải thiện cuộc sống tinh thần, họ lại có xu hướng muốn chia sẻ với người khác. Nguyên lý Chân Thiện Nhẫn của Pháp Luân Công cũng bao hàm trong đó thiện tính của con người, tức là mong muốn điều tốt cho người khác. Do vậy đa số người tập Pháp Luân Công đều nhiệt tình giới thiệu với người khác.
Khu vực thành thị thường có nhiều người tập Pháp Luân Công hơn, cũng có nhiều điểm tập luyện công cộng hơn nông thôn nên dễ thấy các điểm luyện tập hơn. Mặc dù vậy, tỉ lệ người tập Pháp Luân Công trẻ tuổi cũng chiếm tỉ lệ cao, nhưng thường họ ít có điều kiện tham gia tập luyện chung vì công việc bận rộn, cho nên số người tập ở điểm công cộng không chiếm tỉ lệ cao.

Pháp Luân Công không có tổ chức mà là môn tu luyện tự do, tự giác. Ở một số quốc gia, Pháp Luân Công có thành lập tổ chức theo yêu cầu của pháp luật sở tại, nhưng cá nhân đại diện cho tổ chức đó cũng không có bất cứ quyền lực gì với bất kì ai. Ngay cả Sư Phụ của Pháp Luân Công cũng chỉ giảng ra nguyên lý, không bao giờ nói mình có quyền gì với học viên. Nói chung việc tu luyện Pháp Luân Công không cần tổ chức, không có nghi lễ, cũng không ghi danh, ai muốn tập thì tập, không muốn tập cũng không cần báo cáo với ai.

Tu luyện Pháp Luân Công không có phí, bởi vì đó là để tu luyện. Một trong những điều cấm kị nhất của Pháp Luân Công là thu phí, ai hướng dẫn người khác mà thu phí thì tu luyện sẽ vô ích. Riêng về sách và các Bài giảng của Pháp Luân Công, mọi người có thể tự in hoặc nhờ người khác in ra để đọc, chỉ lưu ý là nên giữ gìn cẩn thận bởi vì đó là sách để tu luyện.

Một người hoàn toàn có thế tự đọc sách và học các bài công pháp qua trang web sau, hoặc có thể liên hệ với những người tập có kinh nghiệm và các thông tin về điểm luyện công gần nhất trên internet. Trang web chính thức của Pháp Luân Công là http://vi.falundafa.org/index.html

▪ Tổng hợp các điểm luyện công miễn phí
▪ Hỗ trợ học Pháp Luân Công tại Việt Nam


II. SỰ THẬT VỀ CUỘC ĐÀN ÁP PHÁP LUÂN CÔNG TẠI TRUNG QUỐC

– Khi bạn tin vào những tuyên truyền lừa dối và vu khống, bạn có thể hiểu lầm về sự tốt đẹp đích thực mà môn Khí công tu luyện Phật gia này mang lại cho chúng ta.
– Khi mỗi người chúng ta đều biết sự thật, thì những kẻ kia không thể mãi làm điều xấu được nữa. Người Việt Nam chúng ta sẽ không còn ai vô tình làm theo sự lừa dối tà ác của chúng

Một câu hỏi nữa mà rất nhiều người do chưa rõ sự thật hoặc thiếu thông tin đã đề cập tới đó là: “Pháp Luân Công tốt như vậy nhưng tại sao bị bức hại ở Trung Quốc?”

Dưới đây xin được trình bày những nguyên nhân chính khách quan được các nhà phân tích nêu ra

Sự lo sợ và tâm đố kỵ của Giang Trạch Dân – cựu lãnh đạo độc tài của ĐCSTQ

Sự phát triển và phổ biến nhanh chóng của Pháp Luân Công đã khiến Giang Trạch Dân – lãnh đạo lúc bấy giờ của ĐCSTQ hoang tưởng lo sợ (sợ mất đi quyền lực và tầm ảnh hưởng đối với người dân). Tính đến năm 1998, theo thống kê của chính phủ Trung Quốc ước tính có khoảng 70 – 100 triệu người Trung Quốc theo tập Pháp Luân Công (con số thậm chí còn lớn hơn cả số Đảng viên ĐCSTQ lúc bấy giờ khoảng 60~65 triệu và thậm chí có tới 30% số lượng Đảng viên cũng tập Pháp Luân Công).

Mặt khác, ngay từ năm 1993, Giang Trạch Dân đã thấy được sự ủng hộ tích cực của người dân dành cho Pháp Luân Công tăng lên nhanh chóng. Vốn nổi tiếng là người hay đố kỵ và khoa trương, ông Giang đã vô cùng ghen tị và liên tục ám ảnh với việc tiêu diệt Pháp Luân Công. Nhất là khi Giang thấy những người xung quanh mình, gồm hầu hết các tầng lớp trong xã hội, kể các các quan chức từ địa phương tới Trung ương của ĐCSTQ hết lời tán dương ông Lý Hồng Chí và Pháp Luân Công.

Bằng cách tạo ra một chiến dịch quốc gia, ông Giang đã thực hiện được cả hai mục đích là củng cố quyền lực của mình và tiêu diệt Pháp Luân Công

ĐCSTQ bức hại học viên Pháp Luân Công, mổ lấy nội tạng, bỏ tù, cưỡng bức, cưỡng chế lao động,.. vu khống môn phái và Sư Phụ của họ, bức hại tín ngưỡng họ, họ có thể không nói được chăng! Im lặng cho ĐCSTQ giết hết người tốt thì liệu có đúng? Vì họ là người tu, họ không làm chính trị, không đấu tranh, không vũ lực; họ chỉ có thể ôn hòa mà nói cho thế giới biết sự thật tội ác, như vậy kẻ ác không thể mãi hành ác được. Họ sống theo Chân Thiện Nhẫn, thấy tội ác nhắm trực tiếp vào môn phái, Sư Phụ và đồng môn của mình, nếu mà im lặng được thì chính là một kẻ ác thì làm sao có thể nói là sống theo Chân Thiện Nhẫn được, im lặng cho cái ác hoành hành không phải là Nhẫn mà là bất Thiện, là ác!

Mà người ta hễ nghe nói đến từ “đảng” thì nghĩ là làm chính trị, trong suy nghĩ đã hình thành quan niệm như thế một cách không tự biết. Từ đó cho rằng học viên Pháp Luân Công làm chính trị. Tất cả là từ tuyên truyền vu khống mà hiểu lầm Pháp Luân Công.

Hitler không ngu ngốc – hắn ta sẽ không giết sáu triệu người Do Thái đơn giản như thế. Tại sao Khơme Đỏ lại giết một phần tư dân Campuchia. Nếu các tu sĩ Tây Tạng chỉ muốn được thờ cúng và thiền định một cách ngoan đạo, tại sao họ vẫn bị tra tấn và giết trong những trại lao động cưỡng bức Trung Quốc? Nếu những phụ nữ vị thành niên ở Darfur không làm điều gì sai, tại sao họ vẫn bị cưỡng bức? Mladic không ngu ngốc, tại sao ông ta muốn giết mọi người đàn ông Hồi giáo ở Srebrenica?

Có thể thấy thứ gì đó từ cách nhìn của kẻ gây tội ác và hiểu động cơ chiến lược hay kinh tế của họ đằng sau việc thảm sát số đông. Nhưng chúng ta thấy rằng tại một mặt nào đó cũng có tội ác mà đôi khi rất khó để đi đến chỗ hiểu được chúng – làm thế nào mà ai đó lại có thể làm một việc như vậy đối với đồng loại?

Từ khía cạnh khác, một trong nhiều lý do mà quá nhiều người Trung Quốc hoặc đã tham dự vào trong chiến dịch hoặc đã quay mặt vờ không biết đến là do tri thức bản năng của họ về sự tà ác mà Đảng Cộng sản có thể gây ra. Sau những vụ xử tử công khai, chết đói do con người gây ra, nạn ăn thịt người, và thảm sát – 60 tới 80 triệu người thành viên trong gia đình của họ đã chết dưới tay của ĐCSTQ, tất cả đều đã nói rằng– tội ác phạm với Pháp Luân Công cũng đều quá quen thuộc.


Mà người ta hễ nghe nói đến từ “đảng” thì nghĩ là làm chính trị, trong suy nghĩ đã hình thành quan niệm như thế một cách không tự biết. Từ đó cho rằng học viên Pháp Luân Công làm chính trị. Tất cả là từ tuyên truyền vu khống mà hiểu lầm Pháp Luân Công.

Đầu tiên, mặc dù các học viên Pháp Luân Công phản đối, kiện các quan chức Trung Quốc, và khuyến khích người dân Trung Quốc của mình thoái xuất khỏi Đảng Cộng sản, Pháp Luân Công vẫn chắc chắn không quan tâm đến việc tranh giành quyền lực. Người sáng lập Pháp Luân Công và những học viên của môn luyện tập này ở Trung Quốc và hải ngoại đã lặp đi lặp lại rõ ràng rằng họ không mong muốn chiếm quyền lực, chỉ muốn ngừng cuộc đàn áp. Vì ĐCSTQ đã có nhiều năm để đảo ngược chính sách diệt chủng Pháp Luân Công của mình nhưng nó đã không làm thế, cách có vẻ khả thi duy nhất để kết thúc những việc này và các sự tàn bạo khác là giải thể Đảng Cộng sản TQ.

Thứ hai, những hành động trên không hề tồn tại dưới bất kỳ hình thức nào trước khi cuộc đàn áp Pháp Luân Công bắt đầu. Toàn bộ các hoạt động của Pháp Luân Công trước áp lực của nhà nước chỉ là thiền định hoặc đọc sách Pháp Luân Công theo nhóm và giới thiệu môn luyện tập này cho người khác. Nếu có, thì người ta chỉ có thể nói rằng việc Đảng Cộng sản gán nhãn Pháp Luân Công là làm chính trị và việc đàn áp Pháp Luân Công hoàn toàn là lời tự tiên đoán của chính Đảng này. Đảng đã cấm Pháp Luân Công và bắt đầu bắt giữ người; khi các học viên kháng nghị, Giang Trạch Dân lại nói: “Thấy chưa, tôi đã bảo anh họ làm chính trị”.

Cuối cùng, thậm chí giả như Pháp Luân Công làm chính trị, thì có gì sai với việc đó? Đấy chắc chắn không phải là lý do để đàn áp trong bất kỳ xã hội tự do nào, nếu không rất nhiều người trong chúng ta sẽ gặp rắc rối nghiêm trọng. Chỉ dưới sự cai trị độc đoán của Đảng Cộng sản, một chế độ vốn không dung thứ bất kỳ sự cạnh tranh ý thức hệ nào, mới coi việc làm chính trị là một tội.


Mà người ta hễ nghe nói đến từ “đảng” thì nghĩ là làm chính trị, trong suy nghĩ đã hình thành quan niệm như thế một cách không tự biết. Từ đó cho rằng học viên Pháp Luân Công làm chính trị. Tất cả là từ tuyên truyền vu khống mà hiểu lầm Pháp Luân Công.

Trong 6 tháng đầu từ khi đàn áp Pháp Luân Công, ĐCS Trung Quốc đã dùng khoảng 30 vạn lượt bài tuyên truyền vu khống và bôi nhọ Pháp Luân Công trên ti vi đài báo (con số ước tính), một con số khổng lồ. Nếu một người sáng mở mắt ra nghe đài nói như thế, trưa xem ti vi nói như thế, chiều đọc báo nói như thế, tối xem mạng nói như thế, ngày ngày nghe như thế trong một thời gian dài, lâu dần người ta tưởng thật. Đây là kiểu tuyên truyền tẩy não biến giả thành thật nói trắng thành đen mà HitLe dùng trước kia trong chiến tranh thế giới, ĐCS Trung Quốc đã dùng nó như thế. Báo chí truyền hình của các nước ngoài TQ lại đưa tin theo tuyên truyền của những tuyên truyền đó, Việt Nam là láng giềng của TQ sẽ không tránh khỏi ảnh hưởng của những tuyên truyền đó, vậy nên nhiều người Việt Nam vì vậy đã hiểu lầm.

Người tập Pháp Luân Công đến từ mọi thành phần xã hội và mọi lứa tuổi, họ luôn hướng đến mục tiêu có sức khỏe tốt hơn, đạo đức tốt hơn và điều đó đối với công việc, gia đình và xã hội đều đem lại lợi ích to lớn. Người tập Pháp Luân Công không quan tâm đến chính trị và quyền lực (theo cách nói của Trung Quốc thì cụm từ “làm chính trị” để phê bình những người phản đối, chống đối Nhà nước; khác với người phương Tây cho rằng những điều gì không liên quan tới tôn giáo hay hoạt động cá nhân tại xã hội thì đều là chính trị).
Người tập Pháp Luân Công chân chính trên thế giới cũng như Việt Nam chưa bao giờ tham gia biểu tình và sẽ không tham gia biểu tình. Cách thức tập thể duy nhất của những người tập Pháp Luân Công là thỉnh nguyện ôn hòa để đưa ra ý kiến, quan điểm của mình phản ánh tới chính quyền khi họ bị hiểu sai, hiểu lầm.

Đúng là nhiều học viên Pháp Luân Công thường xuyên nói về cuộc đàn áp của ĐCSTQ với Pháp Luân Công tại Trung Quốc. Nhưng ĐCSTQ là một lực lượng chính trị, do vậy người nghe dễ liên tưởng là Pháp Luân Công có mục đích chính trị khi nhắc tới ĐCSTQ. Tại Trung Quốc và Việt Nam, ĐCSTQ đã thiết lập một lối nghĩ cho người ta rằng bất cứ ai nói sự thật về ĐCSTQ thì lập tức kết luận người đó là “làm chính trị”, là “phản động”.
Làm chính trị thường là các hoạt động nhằm mục đích đạt được quyền lực chính trị, như vậy thì Pháp Luân Công tuyệt đối cấm kị. Nhưng do trong quá trình đàn áp, ĐCSTQ luôn đi kèm với vu khống những điều tệ hại nhất đối với Pháp Luân Công. Do vậy học viên Pháp Luân Công sau nhiều năm chịu đàn áp đã quyết định nói sự thực về bản chất của ĐCSTQ. Bởi vì nếu mọi người đều hiểu được bản chất của ĐCSTQ thì không dễ dàng tin theo những gì họ nói, mọi người có thể trầm tĩnh tìm hiểu xem Pháp Luân Công là gì, từ đó tự mỗi người có được sự nhìn nhận độc lập.
Theo quan điểm của văn hoá truyền thống, nếu người ta vì hiểu sai mà phỉ báng, thậm chí trợ giúp kẻ bức hại tín ngưỡng thì tương lai đương nhiên sẽ chịu hậu quả. Do vậy các học viên có xu hướng vừa nói về sự thực của Pháp Luân Công, vừa nói về sự sai trái của cuộc bức hại và bản chất của kẻ bức hại là ĐCSTQ. Điều đó hoàn toàn không phải là “làm chính trị”, là “chống cộng” hay “phản động” gì đó. Mục đích thực sự là để mọi người có đầy đủ thông tin để lựa chọn phân biệt thiện – ác, đó là lựa chọn cho tương lai.
Học viên Pháp Luân Công trên thế giới có hàng trăm triệu, tại Việt Nam cũng có rất nhiều học viên Pháp Luân Công, nếu có làm chính trị thì tự nhiên sẽ thể hiện ra và không thể dấu được với số học viên khổng lồ như thế. Hỏi lại nhiều người nói học viên Pháp Luân Công làm chính rằng bạn đã thấy học viên Pháp Luân Công nào làm chính trị chưa, họ mới nói rằng thấy đài báo nói như thế, nhiều trang mạng nói như thế,vv.. vậy là toàn bộ chỉ là tin theo tuyên truyền một chiều! Học viên Pháp Luân Công thường không màng chính trị và sống cuộc đời bình dị, nhìn thẳng vào đời sống và con người học viên mà bạn biết thì sẽ tự rõ thực hư. Họ tuyệt đối không can dự chính trị.

Bên trong Trung Quốc, Đảng Cộng sản đã sử dụng mọi phương pháp có thể để làm khiếp sợ và gây sức ép lên người dân để buộc họ từ bỏ niềm tin của mình. Các học viên đã không được trường học nhận, bị đuổi việc, và bị từ chối trông nom con cái của họ; họ bị làm nhục công khai, bị công an cưỡng hiếp và tra tấn tình dục. Những người đã vạch trần những sự lạm dụng mà họ trải qua trong tù đày đã bị giam giữ vì “tiết lộ bí mật quốc gia”. Tất cả các học viên bị từ chối không được đại diện hợp pháp, và một số người đã bị kết án tới 18 năm tù chỉ vì niềm tin của mình.

Hàng trăm ngàn người đã được báo cáo là bị đưa tới các trại “cải tạo” lao động – hệ thống nhà tù gulag của Trung Quốc – mà không qua xét xử hợp pháp. Rất nhiều người bình thường khỏe mạnh đã bị đưa vào các khu phòng bệnh thần kinh nơi họ bị lạm dụng bằng các thuốc phá hủy thần kinh. Tới tháng 7 năm 2007, 3064 cái chết đã được ghi nhận, hầu hết vì tra tấn, trong tổng số hơn 63000 trường hợp. Người ta tin rằng con số người chết thực tế là hàng chục ngàn.

III. PHÁP LUÂN CÔNG CÓ LÀM CHÍNH TRỊ KHÔNG?

Nhóm người đó đúng là có thời gian tập Pháp Luân Công. Pháp Luân Công cũng không có tổ chức, không ghi danh nên sự việc đó đúng là đã làm cho nhiều người cho rằng học viên Pháp Luân Công làm chính trị,… Tuy nhiên, căn cứ vào những điều được coi là cấm kị với một người tu luyện Pháp Luân Công chân chính, thì những người đó không phải là người tập Pháp Luân Công thực sự. Trong cuốn Đại Viên Mãn Pháp (một trong hai cuốn sách chính của Pháp Luân Công), phần Phụ lục IV: Người tu luyện Pháp Luân Đại Pháp cần biết, mục 5 có ghi rõ: “Các học viên Pháp Luân Đại Pháp, [hãy] lấy tu luyện tâm tính làm [cơ] bản, tuyệt đối không được can thiệp đến chính trị quốc gia, càng không được tham dự vào hoạt động đấu tranh có tính chính trị; ai vi phạm thì đã không còn là đệ tử Pháp Luân Đại Pháp, hết thảy những hậu quả đều do đương sự tự chịu trách nhiệm.”
Thực tế là sau sự việc đó đến nay đã nhiều năm, mặc dù số người tập Pháp Luân Công ngày càng tăng nhưng không có thêm một vụ việc nào tương tự. Nó cho thấy đó là việc có tính cá nhân đơn lẻ, chứ không phải đại diện cho người tập Pháp Luân Công. Những vấn đề tương tự cũng như vậy, mặc dù người ta có thể lợi dụng danh nghĩa người tập Pháp Luân Công làm gì đó, nhưng lại rất dễ bị nhận ra và cô lập bởi cộng đồng học viên. Bởi vì tất cả sách của Pháp Luân Công đều được đăng trên internet và mọi người đều được tiếp cận và đều hiểu rõ như nhau. Nếu ai đó lấy danh nghĩa Pháp Luân Công làm chính trị, thu phí hay làm ra những sự việc sai trái nào đó thì đều dễ dàng phân biệt. Do vậy Pháp Luân Công là không dễ bị lợi dụng.
Nói chung, về việc tuân thủ pháp luật của quốc gia, trong sách của Pháp Luân Công khuyến cáo rất rõ ràng, cũng là để phân biệt người nào thực sự tu luyện, người nào lợi dụng danh nghĩa học viên Pháp Luân Công làm việc sai trái. Trong Phụ lục IV: Người tu luyện Pháp Luân Đại Pháp cần biết, mục 5 cũng ghi rõ: “Hễ là người tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, thì phải nghiêm khắc tuân thủ pháp luật quốc gia của mình; hễ ai có hành vi vi phạm chính sách pháp luật quốc gia, thì đều là điều không được dung nạp trong công đức của Pháp Luân Đại Pháp. [Hành vi] vi phạm cũng như hết thảy những hậu quả đều là do đương sự tự chịu trách nhiệm.”

Pháp Luân Công không phải là một tổ chức tín ngưỡng, tôn giáo tại Việt Nam. Pháp Luân Công là một môn tu luyện khí công của Phật gia nhằm đề cao tâm tính và rèn luyện sức khỏe.
Về đề cao tâm tính, học viên Pháp Luân Công rèn luyện các giá trị Chân-Thiện-Nhẫn để tu tâm, dưỡng tính, giúp hoàn thiện nhân cách và tinh thần của mỗi con người.
Về sức khỏe, học viên Pháp Luân Công rèn luyện hàng ngày 5 bài công pháp giúp bồi bổ và tăng cường sinh lực nội tại của mỗi con người.

Tu luyện Pháp Luân Công hoàn toàn hợp pháp tại Việt Nam, căn cứ các quy định pháp lý như sau:

  1. Thứ nhất, tại Điều 20 Hiến Pháp năm 2013 ghi nhận rằng “công dân có quyền được pháp luật bảo hộ về sức khỏe” và tại Điều 38 ghi nhận rằng “mọi công dân có quyền được bảo vệ, chăm sóc sức khỏe, và không ai có quyền đe dọa cuộc sống, sức khỏe của người khác”.
  2. Thứ hai, Pháp Luân Công đã được Ban Tôn giáo của Chính phủ Việt Nam thừa nhận là một môn tu luyện hợp pháp tại Công văn 896/TGCP-TGK ngày 22/8/2014 về “Công tác đối với Pháp Luân Công” (sau đây gọi là “Công văn 896”), có nêu rõ “Pháp Luân Công ở Việt Nam không phải là một tổ chức tín ngưỡng, tôn giáo mà chỉ là một môn rèn luyện sức khỏe và tinh thần.”

Hiện nay, không có bất kỳ văn bản nào của Đảng, Nhà nước hoặc quy định pháp luật nào cho rằng Pháp Luân Công là tà giáo hay bị cấm ở Việt Nam. Do vậy, bất kỳ tổ chức hay cá nhân nào cho rằng Pháp Luân Công là tà giáo hay bị cấm thì đều là do chưa hiểu rõ về Pháp Luân Công; hoặc cố ý bôi nhọ, xúc phạm đến môn tập và các học viên; nếu gây ảnh hưởng nghiêm trọng, có thể cấu thành tội vu khống quy định tại Điều 122 Bộ luật Hình sự.

Theo quy định pháp luật hiện hành, ngân sách quốc gia và ngân sách địa phương đều ưu tiên dành tiền đầu tư xây dựng những công trình công ích, công cộng phục vụ công dân tập thể dục rèn luyện sức khỏe, vui chơi, tại công viên, bãi biển. Chính quyền địa phương ở đâu cũng có trách nhiệm xây dựng công viên cây xanh phục vụ công dân, và soạn thảo quy chế quản lý công viên phù hợp với từng địa phương.
Pháp Luân Công là môn rèn luyện tinh thần và sức khỏe, do đó, người dân hoàn toàn có quyền rèn luyện sức khỏe tại nơi công cộng, miễn không cản trở sinh hoạt cộng đồng hay giao thông công cộng. Hơn nữa, công viên là nơi có nhiều cây xanh và mát mẻ rất phù hợp với người tập luyện khí công, nên học viên đến công viên tập luyện là phù hợp nhất.
Cho đến nay chưa có bất kỳ văn bản pháp luật nào của nhà nước công bố về việc cấm người dân tập luyện 05 bài công Pháp của Pháp Luân Công tại các khu vực công cộng như công viên hay bãi biển. Người dân có quyền làm những gì luật pháp không cấm mà không cần xin phép hay phải xuất trình bất kỳ giấy phép nào.

Trong Nghị định 38/2005/NĐ-CP và Thông tư 09/2005/TT-BCA về trật tự công cộng, có quy định về thủ tục đăng ký với cấp chính quyền cho đối tượng là nhóm đông người tập trung lại tại nơi công cộng nhằm mục đích đưa ra yêu cầu hoặc kiến nghị liên quan đến đời sống chính trị xã hội. Trong khi đó, những người tu luyện Pháp Luân Công không đưa ra yêu cầu hay kiến nghị nào cả, chỉ tập luyện các bài động tác để rèn luyện sức khỏe. Do vậy, cá nhân nào, cơ quan nào viện dẫn những quy định nêu trên để nghiêm cấm hay sách nhiễu những người tập Pháp Luân Công là họ đang áp dụng pháp luật sai trái hay nói một
cách khác là họ đang vi phạm pháp luật.
Học viên cũng có thể giới thiệu 5 bài công pháp và các giá trị Chân-Thiện-Nhẫn để họ có thể hiểu rõ hơn về Pháp Luân Công, thay vì duy trì thành kiến sai lầm về môn rèn luyện tinh thần và sức khỏe này.
Ngoài ra, có thể mời họ tra cứu trên trang web chính thức của Pháp Luân Đại Pháp tại http://vi.falundafa.org/index.html.

Trường hợp, các học viên tu luyện Pháp Luân Công phát hiện một số Công văn có đóng dấu “Mật”, có nội dung cấm hoặc hạn chế việc tu luyện Pháp Luân Công, thì các văn bản có nội dung như thế này đều là những văn bản vi phạm Hiến Pháp cũng như Luật ban hành văn bản quy phạm pháp luật năm 2015. Vì vậy, học viên không phải tuân thủ các quy định tại các văn bản đóng dấu “Mật” đó. Dưới đây là cơ sở pháp lý của nhận định này:
Một là: Như đã nêu ở câu hỏi thứ 2, Điều 20 – Điều 30 của Hiến Pháp năm 2013 quy định về quyền tập luyện và rèn luyện sức khỏe, cũng như quyền được bảo hộ sức khỏe của công dân Việt Nam.
Hai là: Một văn bản được coi là một văn bản pháp quy có chứa quy phạm pháp luật khi và chỉ khi văn bản đó được ban hành theo đúng trình tự, thủ tục và thẩm quyền ban hành cũng như hình thức ban hành. Ngoài ra đòi hỏi một yêu cầu rất quan trọng là nội dung văn bản đó không thể trái với các quy định của Hiến Pháp. Lưu ý rằng, trong hệ thống các văn bản pháp quy, không có loại hình “Công Văn” có đóng dấu “Mật” được coi là văn bản pháp quy để buộc công dân
phải tuân thủ. Vấn đề hiệu lực của một văn bản pháp quy được quy định cụ thể tại Điều 2, Điều 3, Điều 4, Điều 5 của Luật ban hành văn bản quy phạm pháp luật năm 2015.
Ba là: Pháp Luân Công không phải là “đạo lạ” hay “tà giáo” như một số cơ quan chức năn tại một số nơi tuyên truyền, mà Pháp Luân Công là một môn tu luyện chân chính dạy con người tu luyện theo tiêu chuẩn Chân – Thiện – Nhẫn, giúp nâng cao sức khỏe và đạo đức của con người, một pháp môn đã được công dân của hơn 114 quốc gia trên toàn thế giới đang tu luyện, và được dịch qua 45 ngôn ngữ trên toàn thế giới. Một pháp môn tốt như vậy, nên thế giới có hơn 100 triệu người tu luyện, và ở Việt Nam đã có rất nhiều người tu luyện. Tuy nhiên, một số cơ quan, chính quyền địa phương chưa thực sự hiểu về Pháp Luân Công, nên có những hành vi đi ngược lại với lợi ích của công dân.

Hoàn toàn không vi phạm pháp luật hiện hành, bởi các lý do như sau:
Thứ nhất, nội dung tài liệu giới thiệu về Pháp Luân Công nhằm cung cấp thông tin về một môn rèn luyện để cải thiện và nâng cao sức khỏe và tinh thần.
Thứ hai, Pháp Luân Công hướng dẫn con người sống tốt và tử tế, tuân thủ pháp luật quốc gia, không tham gia chính trị, không chống đối chính quyền Việt nam.
Ngoài ra Pháp Luân Công không phải là tôn giáo, hình thức luyện tập không phải là hình thức sinh hoạt tôn giáo. Do vậy, Pháp Luân Công không chịu sự chi phối của Luật Tín ngưỡng Tôn giáo 2016 và các văn bản hướng dẫn thi hành luật này.
Thứ ba, việc giới thiệu môn rèn luyện này hoàn toàn thiện nguyện vì mục đích nhân đạo, hoàn toàn phi lợi nhuận và phi chính trị, và không có mục đích nào khác ngoài ý muốn giúp người khác đạt được những điều tốt, điều thiện lành.
Thứ tư, nội dung tài liệu giới thiệu về Pháp Luân Công không vi phạm pháp luật hiện hành nói chung, và Luật Xuất bản 2012 nói riêng. Cụ thể, nội dung đó không thuộc phạm vi các hành vi bị cấm tại Điều 10 của Luật Xuất bản 2012, như tuyên truyền chống nhà nước CHXHCN Việt Nam, xuyên tạc lịch sử dân tộc Việt Nam, hay truyền bá mê tín dị đoan.

Hoàn toàn không vi phạm pháp luật hiện hành, bởi đơn giản là nội dung các tài liệu đó không vi phạm pháp luật, như đã phân tích ở phần trả lời Câu hỏi 13. Thêm vào đó, việc phổ biến một tài liệu có nội dung hợp pháp không bị luật pháp hiện hành ngăn cấm.
Ngoài ra, các sách, tài liệu về Pháp Luân Công còn được coi là tài sản và được bảo hộ theo theo Hiến pháp 2013 và Bộ luật Dân sự 2015.
Cần lưu ý rằng, những tài liệu tiếng Việt giới thiệu về Pháp Luân Công là được in ra từ trang vi.minghui.org, các tài liệu được chủ sở hữu trang mignhui cho phép sử dụng miễn phí nên không vi phạm bản quyền. Những tài liệu này chỉ có mục đích duy nhất là giúp con người biết được một pháp môn tu luyện tốt cho tinh thần, đạo đức và sức khỏe con người.
Vì vậy, việc học viên in ấn một cách trang trọng và đẹp là để tự mình sử dụng trong tu luyện cũng như có thể tặng cho, giới thiệu bạn bè, người thân hay những người hữu duyên là một điều không nên bị sách nhiễu. Lưu ý rằng, các tài liệu in ấn này không phải là xuất bản phẩm và cần phải tuân theo quy định của Điều 4 Luật xuất bản 2012, và càng không phải là đối tượng điều chỉnh về quy cách hay quy định in ấn xuất bản phẩm theo Luật xuất bản này. Hơn nữa, việc in này chỉ đơn thuần là hành vi tự copy và in màu đẹp không mang tính chất thương mại.
Việc phổ biến tài liệu tiếng Việt giới thiệu về Pháp Luân Công cũng không vi phạm quy định về phát tờ rơi quảng cáo làm ảnh hưởng đến mỹ quan, trật tự an toàn giao thông, xã hội theo quy định tại Khoản 1 – Điều 61 – Nghị định số 158/2013/NĐ-CP ngày 12 tháng 11 năm 2013 của Chính phủ quy định xử phạt vi phạm hành chính trong lĩnh vực văn hóa, thể thao, du lịch và quảng cáo (đã được sửa đổi, bổ sung bởi Nghị định số 28/2017/NĐ-CP ngày 20 tháng 03 năm 2017) vì những lý do sau:

  • Tài liệu giới thiệu về môn tu luyện Pháp Luân Công không phải là tài liệu quảng cáo nhằm mục đích thương mại mà chỉ có mục đích thiện nguyện, là giúp con người biết được một pháp môn tu luyện tốt cho tinh thần, đạo đức con người, và cải thiện sức khỏe.
  • Việc phát tặng tài liệu không làm ảnh hưởng đến mỹ quan, trật tự an toàn giao thông, xã hội.

Pháp Luân Công là môn tu luyện xuất phát từ Trung Quốc, giúp học viên rèn luyện sức khỏe và tinh thần. Hiện nay đã có hơn 100 triệu người tham gia tu luyện tại hơn 114 quốc gia trên toàn thế giới. Trước sự phát triển và ảnh hưởng tốt đẹp của Pháp Luân Công đối với người dân và xã hội Trung quốc chỉ trong vòng 7 năm kể từ khi Pháp Luân Công được truyền xuất ra, ông Giang Trạch Dân, Tổng Bí thư Đảng Cộng Sản Trung Quốc đương thời lẽ ra tìm cách khuyến khích, cổ vũ để nhiều người Trung Quốc hơn nữa biết đến tu luyện Pháp Luân Công để người người được lợi, nhà nhà được lợi và nhà nước được thọ hưởng lợi ích lớn khi có một quần thể công dân là những người tốt thì ngược lại, ông ta đã chỉ đạo truyền thông, báo chí, truyền hình tìm cách vu khống và bôi nhọ Pháp Luân Công, đồng thời dùng bộ máy công an, quân đội đàn áp đẫm máu học viên Pháp Luân Công, thậm chí mổ bụng họ để cướp nội tạng từ ngày 20/7/1999 đến nay vẫn chưa chấm dứt.
Trong một báo cáo dài 68 trang được công bố ngày 6/7/2006, hai ông David Kilgour và David Matas đã tố cáo trên toàn thế giới tội ác của chế độ cộng sảnTrung Quốc đối với Pháp Luân Công là “một phương thức tà ác chưa từng thấy trên hành tinh này.” Hàng triệu người đã bị mổ tạng phi pháp tại Trung Quốc trong gần hai thập niên vừa qua.
Những hành vi tàn ác và phi nhân tính của Đảng Cộng Sản Trung Quốc đối với các học viên Pháp Luân Công đã bị chính phủ các nước trên thế giới chỉ trích và lên án. Đặc biệt vào tháng 11/2009, một tòa án tại Tây Ban Nha đã gửi trát yêu cầu bắt Giang Trạch Dân về tội ác chống nhân loại và tội ác diệt chủng các học viên Pháp Luân Công.
Lên án tội ác đó của Đảng Cộng Sản Trung Quốc chắc chắn không phải là tham gia hoạt động chính trị hay có mưu đồ chính trị, và càng không thể bị suy diễn là hoạt động hoặc có mưu đồ chống chính quyền Việt Nam. Rõ ràng các tài liệu của Pháp Luân Công chỉ đề cập tình trạng đàn áp phi pháp, phi nhân tính ở Trung Quốc mà không có bất cứ từ nào nói đến Việt Nam và Việt Nam cũng không có sự đàn áp đối với học viên Pháp Luân Công. Do vậy, những ai đánh đồng Trung Quốc với Việt Nam, chạy theo Trung Quốc để ngăn cấm, sách
nhiễu các học viên Pháp Luân Công của Việt Nam chắc chắn sẽ gây tổn thất cho nhân dân và chính quyền Việt Nam. Hơn nữa làm chính trị là công việc dành cho những ai có ý đồ hoặc mục đích tham gia vào bộ máy cầm quyền trong bộ máy nhà nước mà điều này là điều mà những học viên Pháp Luân Công luôn luôn hướng đến để buông bỏ, họ hoàn toàn không quan tâm.

Mọi người quan tâm có thể tham khảo điều này qua video phân tích của giới luật sư, sẽ hiểu rõ theo luật định. Dùng tờ rơi chia sẻ thông tin về môn tập là việc bình thường và không vi phạm luật pháp.

Tinh thần chúng nhất của Hiến pháp và luật pháp tại Việt Nam là “công dân được làm những gì nhà nước không cấm”. Không có văn bản pháp luật nào của Nhà nước Việt nam cấm tu luyện Pháp Luân Công. Mọi người cũng có thể tham khảo từ video phần II:

Tập Pháp Luân Công Có Hợp Pháp tại Việt Nam ? 
Pháp Luân Công dưới góc nhìn của những người làm trong ngành an ninh và quốc phòng

▪ Các Giáo sư, Tiến sĩ, Nhà Khoa học, Thiếu Tướng, Đại Tá, Cựu Lãnh Đạo… nói gì về Pháp Luân Công?

Sự thực là ĐCSTQ trong mấy chục năm qua đã tác động rất lớn tới lối nghĩ của người Việt Nam. Cuộc đại Cách Mạng Văn Hóa của họ đã ép nhập sang Việt Nam, đã thiết lập cho người Việt Nam lối nghĩ dị ứng với những vấn đề có tính chất tín ngưỡng. Người ta dễ dàng chụp mũ cho những người có tín tâm vào một môn tu luyện là mê tín, là u mê. Người ta cũng dễ dàng suy luận theo hướng Pháp Luân Công làm chính trị hay phản động gì đó khi thấy học viên Pháp Luân Công có nhắc tới sự thật về ĐCSTQ, đúng với những gì ĐCSTQ muốn. Ở các quốc gia bình thường không có lối nghĩ như vậy. Các thông tin vu khống của ĐCSTQ về Pháp Luân Công thông qua nhiều kênh cũng đưa tới cho người Việt Nam. Đặc biệt là hệ thống đặc vụ của họ trên khắp thế giới, cũng chi phối một số phương tiện truyền thông, một số chức sắc tôn giáo, thậm chí cơ quan an ninh nhiều quốc gia để tham gia vu khống Pháp Luân Công, thậm chí bức hại ở mức độ nhất định.

Nếu một người chỉ cần trầm tĩnh và độc lập suy xét, rằng trong hơn 140 quốc gia có người tập Pháp Luân Công thì chỉ có một lực lượng duy nhất là ĐCSTQ bức hại, như vậy thì việc bức hại kia là bất thường. Lối nghĩ mà ĐCSTQ ép nhập sang Việt Nam nhiều năm qua có một khía cạnh nổi bật, đó chính là tâm lý sợ hãi. Người ta vì sợ hãi rằng, chính quyền Trung Quốc bức hại, thì cũng có thể không an toàn khi tập luyện tại Việt Nam.
Có một đặc điểm phổ biến từ những cá nhân, hay cơ quan nào đó nói xấu Pháp Luân Công, thì họ thường sử dụng những thông tin từ chính quyền Trung Quốc. Họ không bao giờ lấy thông tin từ bản thân người tập Pháp Luân Công, thậm chí là từ các phương tiện truyền thông của các nước tự do. Một số cá nhân lấy danh nghĩa chức sắc tôn giáo, nhưng cũng không làm theo giáo lý chân chính của tôn giáo ấy, rằng không thể đàm luận thị phi về môn phái khác, lại càng không thể hùa theo một lực lượng trong thế tục bức hại tàn ác một nhóm người. Do đó một số người có chức sắc ấy, không phải là người có đức tin chân chính với tôn giáo ấy, họ hoàn toàn là người trong thế tục, bằng nhiều phương cách có được thân phận chức sắc ấy để đoạt mục tiêu danh lợi.

Không chỉ tại Việt Nam, ĐCSTQ cũng sử dụng bất cứ sức mạnh kinh tế, ngoại giao, chính trị… nào để khống chế bất cứ một cá nhân, cơ quan truyền thông nào trên thế giới để họ không dám đưa thông tin sự thực về Pháp Luân Công. Chỉ là tại Việt Nam thì sự khống chế ấy có phần dễ dàng hơn và mức độ nặng hơn.
Mặc dù vậy, người Việt Nam đa số cũng có cơ hội tiếp cận thông tin sự thực và đa chiều qua internet. Trong điều kiện không dễ dàng như vậy, nhưng số người bước vào tập Pháp Luân Công tại Việt Nam những năm qua vẫn rất lớn. Họ cũng thông qua trải nghiệm và hiểu biết sự thực về Pháp Luân Công, sau đó chia sẻ trực tiếp cho người thân, bạn bè, dù sao đây cũng là kênh thông tin đáng tin cậy nhất.

Đúng là tâm lý e ngại của người Việt Nam, nói thẳng thắn hơn là tâm lý e sợ khi Pháp Luân Công bị chính quyền ĐCSTQ đàn áp đã làm nhiều người không dám tiếp xúc với thông tin sự thực. Nhưng thông qua thông tin đa chiều từ internet, thông tin chia sẻ từ người thân, bạn bè cũng làm cho ngày càng nhiều người hiểu rõ sự thực về Pháp Luân Công.
Có một thực tế là trong khoảng 5 – 10 năm qua, Việt Nam là một trong những khu vực có tốc độ phổ biến Pháp Luân Công nhanh nhất thế giới. Do không có tổ chức hay hình thức ghi danh nào nên khó có được thông tin chính xác, nhưng một số người tập lâu năm ước lượng, hiện có khoảng 100 ngàn người hiện đang tập Pháp Luân Công tại Việt Nam. Điều này cho thấy mặc dù có phần khó khăn về tâm lý, nhưng người Việt Nam đã ngày càng trở nên chủ động trong nhìn nhận, mặt khác cho thấy lợi ích và sự thuần chính của Pháp Luân Công là rất to lớn.

 

Có người lợi dụng Phật giáo để làm điều xấu
Có người lợi dụng Công giáo để làm điều xấu
Có người lợi dụng Tin lành để làm điều xấu
Có người lợi dụng Công an để làm điều xấu
Có người lợi dụng Giáo viên để làm điều xấu
v.v. Nếu muốn họ có thể lợi dụng bất kể ngành nghề lĩnh vực, tôn giáo, tín ngưỡng nào.
Vậy nói rằng người lợi dụng sai hay Phật giáo, Công giáo, Tin lành, Công an, ngành giáo dục sai? Những ngành nghề, lĩnh vực, tôn giáo, tín ngưỡng này không có gì sai cả. Nên không thể đánh đồng cho một số đông nào cả.

IV. NHÀ SÁNG LẬP PHÁP LUÂN CÔNG

▪ Từ ngày 10 đến 20/12/1993, ông Lý Hồng Chí và một số đệ tử tham gia Triển lãm sức khỏe châu Á tại Trung tâm triển lãm quốc tế Sanyuanqiao và được trao nhiều giải thưởng: “Giải thưởng thúc đẩy Biên giới khoa học”, “Giải vàng đặc biệt”, “Giải thưởng khí công sư được hoan nghênh nhất”.
▪ Ngày 27/12/1993, được nhận Bằng Danh Dự của Hội Kiến Nghĩa Dũng Vi Cơ Kim Trung Hoa là một tổ chức thành viên của Bộ Công An Trung Quốc.
▪ Ngày 6/5/1994, được Hội nghiên cứu khoa học Khí công tỉnh Cát Lâm Trung Quốc công nhận là “Khí công sư lỗi lạc”.
▪ Ngày 3/8/1994, thành Phố Houston bang Texas, Hoa Kỳ đã tuyên bố ông Lý Hồng Chí là một “Đại sứ Thiện chí” và là một “Công dân đáng kính vì công tác công cộng vị tha vì lợi ích và hạnh phúc của nhân loại”.
▪ Năm 1996, ông và gia đình đã tới định cư ở Hoa Kỳ theo chương trình “Nhân Tài Kiệt Xuất”
▪ Ngày 25 tháng 6 năm 1999, thị trưởng thành phố Chicago Mỹ đã tuyên bố đây chính là ngày “Kỷ niệm Đại sư Lý Hồng Chí tại thành phố Chicago”. Thống đốc bang Erie North đã gửi thư chúc mừng đến ngài, người đứng đầu cơ quan tài chính của bang cũng tặng cho ông giải thưởng “Phục vụ vì cộng đồng”, và thị trưởng Chicago cũng gửi thư chúc mừng.
▪ Từ năm 2000 đến nay, ông trong bốn năm liền đã liên tục được đề cử giải Nobel hòa bình và được Quốc hội Châu Âu đề cử giải thưởng “Tự do tư tưởng” Sakharov. Ông được trao tặng giải “Tự do tín ngưỡng quốc tế” của tổ chức Ngôi Nhà Tự Do ( Freedom House ).
▪ Năm 2007, ông Lý Hồng Chí có tên trong danh sách “100 thiên tài của thế kỷ”, và được xếp thứ 12, là người Hoa có sức ảnh hưởng lớn nhất toàn cầu.
▪ Năm 2009, ông được Quỹ Nhân quyền Châu Á trao tặng giải thưởng: “Lãnh tụ tinh thần kiệt xuất”.

Lý Sư Phụ chỉ nói mình là một khí công sư. Ông thậm chí còn giảng về việc này, đại ý là một người có mang thân người trong đời thường mà người khác gọi là Phật là vũ nhục Phật, nên không thể có chuyện như vậy. Một số học viên là họa sĩ, cũng có thể do họ theo trí tưởng tượng hoặc một trạng thái nào đó trong tu luyện, nên họ vẽ hình Lý Sư Phụ trong trạng thái siêu thường. Một số người cho rằng Lý Sư Phụ tự nhận mình là Phật, thực ra hoàn toàn không phải như vậy. Trong sách của Pháp Luân Công Lý Sư Phụ chỉ đăng ảnh của mình trong trang phục bình thường hoặc trang phục của người tu luyện. Ông cũng không bao giờ biểu diễn công năng và luôn nghiêm cấm học viên biểu diễn công năng trước công chúng. Tu luyện tuy là vấn đề có tính siêu thường, rất nhiều người trong khi tu luyện có thể khai phát những khả năng siêu thường. Nhưng việc biểu hiện ra khả năng siêu thường trong xã hội luôn là điều cấm kị của giới tu luyện chân chính, không chỉ với Pháp Luân Công. Điều đó không chỉ ở khía cạnh công năng mà còn bao gồm cả biểu hiện về lời nói, hành động trong cuộc sống và công việc.

Đây cũng là một trong những tuyên truyền của ĐCSTQ sau khi bức hại. Thực tế là Người sáng lập Pháp Luân Công – Lý Sư Phụ đã bắt đầu việc truyền dạy Pháp Luân Công ở ngoài Trung Quốc từ năm 1995, sau đó đã chuyển đến định cư ở Mỹ từ năm 1996 theo diện nhân tài kiệt xuất. Ông cũng không có bất cứ hoạt động xã hội nào, ngoài việc một năm có thể tiếp xúc với các học viên một vài lần trong các buổi gặp mặt chia sẻ kinh nghiệm tu luyện của họ.
Những thông tin vu khống này, đi kèm với kiểm soát sự thật tại Trung Quốc đã qua mặt được nhiều người dân Trung Quốc. Ở bên ngoài Trung Quốc, người ta đều dễ dàng tìm hiểu được sự thật qua internet. ĐCSTQ còn vu khống rằng Lý Sư Phụ đã lợi dụng học viên để thu nhập rất lớn. Điều này rất dễ dàng kiểm chứng qua các học viên ngay tại Việt Nam vì Pháp Luân Công cấm thu phí. Thậm chí người ta chỉ cần suy luận một chút, rằng nếu Lý Sư Phụ có mục đích kinh tế thì chỉ cần thu mỗi người 10 USD một năm thì Ông đã có thu thập hàng chục tỉ USD. Trong khi ngôi nhà mà Ông sống trước khi sang Mỹ chỉ là một căn hộ tập thể đơn giản.

Trong thực tế, khi Pháp Luân Công chính thức bị bức hại vào năm 1999 thì lúc đó Ngài Lý Hồng Chí đã đi nước ngoài giảng Pháp từ năm 1995 rồi, Ngài muốn giới thiệu Pháp môn này để người dân trên thế giới hưởng lợi ích của Pháp. Và khi xảy ra cuộc bức hại thì Ngài không hề có mặt ở bên Trung Quốc. Như thế làm sao có thể nói Ngài trốn ra nước ngoài? Mọi người dùng cái từ đó liệu có chính xác.
Nếu như nói người đứng đầu một môn pháp nào đó mà mỗi lần môn pháp mình bị cái gì thì mình đứng ra chịu tôi thay mới là đúng, mọi người móc đâu ra cái lý lẽ đó? Chúng ta thấy hồi bên Phật Giáo Tây Tạng bị chính quyền trung cộng đàn áp, bức hại thì lúc đó Đức Đại Lai Lạt Ma – lãnh tụ tinh thần ở bên Tây Tạng, Ngài đã tìm đủ mọi cách để lánh nạn sang nước khác và bây giờ ta có dám nói Ngài là ác không?
Ta có dám nói Ngài là không từ bi để đệ tử chịu nạn còn bản thân Ngài lại đi tìm nơi sung sướng an thân không? Ta thấy nếu đức Đại Lai Lạt Ma không lánh ra nước ngoài, cố gắng cho thế giới thấy sự bức hại của chính quyền trung cộng đối với Tây Tạng và Phật giáo Tây Tạng thì làm sao ta biết được chân tướng sự thật? Toàn lời nói hoàn toàn vô căn cứ, áp đặt mà không có bằng chứng.
Ngài Lý cũng vậy thôi, cách duy nhất để giải cứu học viên và minh oan cho Pháp môn do Ngài sáng lập thì phải có sự ủng hộ và tiếng nói lương tri của người dân trên toàn thế giới, vì vậy Ngài cùng với các học viên ở nước ngoài đã công bố sự thật cho thế giới để ngăn chặn hành vi đàn áp này của Trung cộng.

Đây là một quan điểm của tu luyện, do vậy chúng ta hãy thử xét trên quan điểm của tu luyện trong lịch sử. Mọi người đều đã biết hai chính giáo lớn là Cơ Đốc giáo và Phật giáo đều có những tình huống tương tự. Tất nhiên chúng ta không nên và cũng không thể so sánh về sự lớn nhỏ của các môn các phái. Nhưng một thực tế là các chính giáo ấy mặc dù đều là chính tín, chính đạo, các Ngài khai sáng các môn ấy cũng đều có năng lực siêu thường, tuy nhiên cũng đều bị các lực lượng trong đời thường bức hại. Chúa Giê Su bị chính quyền La Mã bức hại trên thập tự giá, hàng ngàn đệ tử của Ngài cũng bị tình trạng tương tự, thậm chí trong hàng trăm năm. Đại đệ tử của Phật Thích Ca là Mục Kiền Liên, vốn là Vị tôn giả có thần thông cao nhất của Phật nhưng cũng bị sát hại bởi người thường, vô số các đệ tử của Phật Thích Ca trong lịch sử cũng bị bức hại.
Như vậy, sự việc bức hại các chính tín xét trên quan điểm tu luyện trong lịch sử đều có những nguyên nhân sâu xa, người tu luyện trong cuộc đều hiểu rõ, nhưng để nói rõ ra ngoài cuộc sống đời thường thì cũng chỉ có thể dẫn chứng từ thực tế lịch sử như vậy. Xét trên một góc độ khác thì mặc dù bị bức hại thế nào đi nữa thì cuối cùng chính tín, chính đạo vẫn tồn tại, đa số người tu luyện sẽ giữ vững tín niệm kiên định. Bởi vì trong sự vận động của quy luật lịch sử, chính luôn thắng tà, thiện luôn thắng ác. Chỉ là trong quá trình ấy thì sự lựa chọn của mỗi cá nhân, dân tộc hay đất nước nào đó sẽ quyết định tương lai của họ.
Rất nhiều người trong quá trình tu luyện Pháp Luân Công đều có trải nghiệm về những điều siêu thường, nhưng để nói ra với người không tu luyện là rất khó để lý giải.

V. PHÁP LUÂN CÔNG BỊ NÓI LÀ TÀ ĐẠO

Thế Nào Là Tà Đạo?

Tà đạo có những đặc điểm cố hữu: một là thu phí, bởi vì nó vì kiếm tiền mà tồn tại, nếu không thì sẽ hại sức khoẻ, bởi vì chính hay tà đều có những nhân tố đằng sau, cho nên nếu không lấy tiền của người ta thì sẽ lấy đi phần tinh khí của người ta. Do vậy sẽ hại sức khoẻ, tinh thần cũng ngày càng mất kiểm soát. Cái tà cũng hay lôi kéo kiểu như gia nhập sẽ có thêm công danh, lợi lộc. Một số trường hợp còn khuyến khích tranh quyền đoạt lợi, thậm chí sát sinh. Một số trường hợp còn lấy danh nghĩa để tranh đấu chính trị, thậm chí khủng bố kiểu “tử vì đạo”…Một đặc điểm phổ biến nữa của tà đạo không chỉ lôi kéo dụ dỗ bằng những danh lợi, mà khi muốn rút khỏi thì thường bị đe doạ mất mát về danh, về lợi ích hay thậm chí mạng sống.
Ngay trong những chính giáo, chính đạo cũng luôn có những kẻ mượn danh nghĩa tôn giáo để bày ra những nghi lễ nào đó, phán định nguy cơ mất mát gì đó, mục đích cũng để lấy tiền của của người ta. Đó gọi là đi theo đường tà trong chính giáo, phá hoại tôn giáo từ bên trong, làm bại hoại tôn giáo.
Với Pháp Luân Công, những nội dung như thu phí, khuyến khích mưu cầu danh lợi, hay tham dự chính trị, sát sinh đều là những điều cấm kị. Người tu luyện nào dính mắc vào những điều đó nhìn chung đều không thể tu luyện được nữa. Việc tham gia cũng không cần ai cho phép, bởi vì tu luyện là mỗi người phải tự giác tu sửa bản thân, nguyên lý đã có sẵn ở đó, bất cứ ai cũng không thể cưỡng chế tu chỉnh người khác được. Ai không muốn tu luyện đều có thể tự thôi, không có thủ tục gì.
Riêng về sức khoẻ, nói chung tu luyện Pháp Luân Công đều phải có mức độ gian nan nhất định khi luyện tập, thậm chí việc đề cao tâm tính còn gian nan hơn. Bởi vì khi đối diện với mâu thuẫn, nhưng vẫn phải nỗ lực để bao dung, Nhẫn nhường, cố gắng đối xử Thiện với người khác, khi đối diện với được mất lợi ích vẫn phải Chân thật. Những việc đó nói thì dễ, làm được trong thực tế rất khó khăn. Phải có nguyên lý hướng dẫn, thì dần dần người ta mới làm được tốt. Những gian nan về thân và tâm đó lại giúp người ta bồi bổ sinh khí, tinh thần chủ động hơn trước những biến động trong cuộc sống. Nó trái ngược với cái tà, do vậy cái gì là chính, là tà thực ra không khó để phân biệt.

Tháng 5/2019 ở Việt Nam có một vụ án gây chấn động dư luận đó là vụ hai thi thể trong bê tông. Vụ việc được báo chí đưa tin rầm rộ và gây được sự chu ý lớn bởi hai yếu tố chính là sự man rợ của vụ án và yếu tố cuồng tín trong tu luyện. Tuy nhiên từ lúc vụ việc được phát hiện cho tới thời điểm vụ án được xét xử thì xung quanh vụ án này vẫn còn là một màn đen bao trùm với hàng loạt những ẩn đố chưa được sáng tỏ.

Có thể nói đây là một vụ dàn dựng có chủ đích và có hình ảnh của ĐCSTQ trong đây. Bạn có thể đọc chi tiết tại đây:
https://vuanbetong.com/
 

▪ Các Giáo sư, Tiến sĩ, Nhà Khoa học, Thiếu Tướng, Đại Tá, Cựu Lãnh Đạo… nói gì về Pháp Luân Công?

Khái niệm “tẩu hỏa nhập ma” xuất phát từ tiểu thuyết, nhằm thỏa mãn tâm lý hiếu kì của độc giả. Trong các sách tu luyện trong quá khứ không có thuật ngữ này, trong tu luyện thực chất không có vấn đề này. Vấn đề này cũng được giảng rất rõ trong cuốn sách chính là Chuyển Pháp Luân.
“Tịch cốc” đại ý là không ăn không uống. Trong một số môn tu luyện đặc định có phương pháp này, lý do là bởi vì họ tu luyện trong hang động trong núi sâu rừng già, cách ly với nguồn ăn uống. Pháp Luân Công tu luyện trong cuộc sống đời thường nên không có khái niệm này. Thực ra tất cả các môn tu luyện trong tôn giáo và đời thường đều không có phương pháp này. Có một số cá nhân cố ý làm việc này chẳng qua là mang theo tâm lý bất chính, cũng gây ra một số ảnh hưởng không tốt tới cuộc sống xã hội.
Pháp Luân Công không đi theo con đường tôn giáo, cũng không có tổ chức có quyền lực gì với bất kì ai. Do vậy không có giới cấm theo kiểu ràng buộc bằng quyền lực. Tuy vậy có một số điều cấm kị, nếu ai vi phạm thì không còn được coi là một người tu luyện Pháp Luân Công. Ví dụ: như cấm thu phí, cấm tham gia đấu tranh chính trị…
Một số giới cấm khác cũng được nêu ra rất nghiêm khắc như sát sinh, dùng ma túy, quan hệ nam nữ ngoài hôn nhân… Ai tu luyện mà vi phạm các giới cấm này thì về nguyên lý sẽ hầu như không thể tu luyện được nữa. Ngay cả hút thuốc, uống rượu… cũng sẽ làm cho một người tu luyện gặp rất nhiều khó khăn, mà có thể không vượt qua trong quá trình tu luyện.

Thông thường nếu người ta theo một tôn giáo nào đó, thì cũng phủ định các nghi lễ hay tôn giáo khác. Pháp Luân Công chỉ là tu luyện chứ không phải là tôn giáo, không có nghi lễ nên cũng không yêu cầu người tập phải từ bỏ nghi lễ trong cuộc sống. Có lẽ nhiều người trước khi tu luyện Pháp Luân Công thì việc thờ cúng ông bà tổ tiên và đi chùa đã mang nặng tâm lý truy cầu. Khi họ hiểu được bản chất của các nghi lễ đó thì họ có thể làm các việc đó một cách nhẹ nhàng hơn. Ví dụ việc thờ cúng ông bà tổ tiên là thể hiện chữ Hiếu – là sự ghi nhớ công đức nuôi dạy của ông bà tổ tiên, cũng để cầu mong cho tổ tiên được siêu thoát, chứ không phải để cầu xin sự giúp đỡ từ người đã khuất. Hay việc đi chùa bái Phật là để người ta sám hối những lỗi lầm và thể hiện tâm nguyện sẽ sửa đổi tâm tính theo những gì Phật dạy, thay vì tới để cầu xin Thần Phật giúp cho phát tài, giải nạn…
Tất nhiên những người chuyên tu theo tôn giáo như Phật giáo thì đều phải rời bỏ gia đình, nên đương nhiên không còn thờ cúng ông bà tổ tiên. Tu luyện Pháp Luân Công không theo hình thức tôn giáo, chỉ chú trọng tới tự tu sửa tâm tính.
Bản chất thực của văn hoá truyền thống đều là trọng đức, tôn trọng tự nhiên và sinh mệnh, kính ngưỡng Thần Phật. Văn hoá Á Đông chủ yếu được truyền ra từ ba tín ngưỡng chính, Phật gia khuyến khích tích đức hành Thiện, Nho gia giảng về nhân nghĩa lễ trí tín và sự cao dung Nhẫn nhường, Đạo gia nhấn mạnh về Chân và đạo lý thuận theo tự nhiên. Nguyên lý của Pháp Luân Công tựu chung lại là ba chữ Chân Thiện Nhẫn, nên tương hợp với bản chất của văn hoá truyền thống.

Tu luyện Pháp Luân Công là giúp người ta có được cuộc sống tốt hơn. Bởi vì khi sức khỏe cải thiện, tinh thần bớt căng thẳng thì mâu thuẫn trong cuộc sống cũng ít và dễ giải quyết. Đối với xã hội và quốc gia, nếu nhiều người tu tâm hướng thiện, không làm điều xấu đương nhiên cũng có tác động tích cực.
Các môn tu luyện trong quá khứ, hoặc chuyên tu theo Phật giáo thường phải lựa chọn rời bỏ cuộc sống, gia đình, tên họ cũng bỏ. Tuy nhiên Pháp Luân Công tu luyện trong cuộc sống đời thường. Do vậy yêu cầu về sự đảm bảo phù hợp với cuộc sống và công việc đời thường, đã được nói rõ và nhắc lại nhiều lần trong sách của Pháp Luân Công. Có thể có một số cá biệt hành xử thiếu chuẩn mực, nhưng do trong sách của Pháp Luân Công đã khuyến cáo rõ về vấn đề này nên đa số họ sẽ điều chỉnh lại, tu luyện Pháp Luân Công cần phải phù hợp tối đa với cuộc sống bình thường.

Người sáng lập Pháp Luân Công đã phải sử dụng nhiều kiến thức để có thể giảng rõ nguyên lý của Pháp Luân Công. Từ vật lý, khảo cổ, thiên văn học, y học hiện đại, y học cổ truyền, văn hóa truyền thống, đến các hiểu biết trong tôn giáo như Đạo giáo, Phật giáo… Nhiều người cũng biết Phật Thích Ca trước đây khi giảng Pháp của mình cũng đề cập đến nhiều điều trong Bà La Môn giáo. Đó cũng không phải là lợi dụng hay ăn cắp những điều của Bà La Môn giáo. Pháp Luân Công là một trong 8 vạn 4 ngàn môn thuộc trường phái Phật (Phật gia). Do vậy có sử dụng một số thuật ngữ mà các môn thuộc Phật giáo đã dùng, nhưng bản chất là khác nhau. Thực ra ngay trong các môn thuộc Phật giáo, cũng sử dụng nhiều thuật ngữ giống nhau, nhưng bản chất ở mỗi môn cũng khác nhau. Người ta biết đến tu Phật chủ yếu thông qua Phật giáo, vì đa số các môn trong 8 vạn 4 ngàn môn tu Phật là đơn truyền, mật truyền và không theo con đường tôn giáo. Cũng hay có nhầm lẫn giữa khái niệm Phật gia và Phật giáo, Phật giáo là các môn tu Phật nhưng theo con đường tôn giáo, tức là có giáo điều, nghi lễ, chức sắc… Pháp Luân Công tu luyện trong đời thường, không theo con đường tôn giáo nên không liên quan đến Phật giáo. Giống như trường hợp Thái Cực quyền là một môn của Đạo gia, nhưng không thuộc Đạo Giáo.
Ngoài phần tu tâm, Pháp Luân Công có một bộ công Pháp để luyện, trong khi các môn thuộc Phật giáo không luyện động tác, chỉ chú trọng tu tâm và thiền định. Ngay từ đầu, sách Chuyển Pháp Luân của Pháp Luân Công đã ghi rõ rằng Pháp Luân Công không phải là Phật giáo, cũng không đi theo con đường tôn giáo mà là tu luyện trong cuộc sống đời thường. Bất kì ai lấy điều gì thực sự của môn nào đó, hay trộn lẫn nhiều môn vào thì chắc chắn không thể có tác dụng gì. Bởi vì cơ chế diễn hóa trong tu luyện vô cùng phức tạp, mỗi môn đều có một bộ cơ chế độc lập. Nếu việc trộn lẫn các môn lại với nhau mà vẫn có hiệu quả, thậm chí chỉ cần có hiệu quả về chữa bệnh thì đã có vô số người làm việc đó để kiếm tiền rồi. Mức độ chuyển biến mạnh mẽ về sức khỏe và tinh thần khi tu luyện Pháp Luân Công cho thấy nó phải có những đặc điểm đặc biệt và rất riêng. Do vậy những điều thực chất trong Pháp Luân Công là không có ở bất kì môn nào khác. Có người thậm chí còn nói rằng Pháp Luân Công trộn lẫn các điều của Đạo gia, Phật gia và cả vũ đạo Thái lan gì đó, tức là chính quyền Trung Quốc nghĩ ra điều gì có thể gây phản cảm về Pháp Luân Công thì nhiều người liền tin theo.

Bây giờ chúng ta hãy quay lại 2500 năm trước, trong thời Đức Phật Thích Ca Mâu Ni mới sáng lập môn phái của Ngài ở Ấn Độ thì quý vị biết rằng trước khi Phật giáo của Đức Phật Thích Ca ra đời, tại Ấn Độ có tám tôn giáo lớn, trong đó có Bà La Môn giáo là nổi tiếng nhất. Trước khi Phật giáo ra đời, trong Bà La Môn giáo đã nói về Niết bàn, nói về khái niệm maya là thế giới là ảo huyễn, nói về nghiệp báo, nói về luân hồi, nói về chuyển kiếp đầu thai, về thiện, về ác…
Bà La Môn giáo đã có rồi, như vậy Đức Phật Thích Ca sáng lập Phật giáo sau Bà La Môn giáo, cũng nói về luân hồi, về thiện, về ác, luân hồi, nghiệp báo… Chúng ta nói rằng Pháp của Đức Phật Thích Ca cũng trộm cắp từ ngữ trong Bà La Môn giáo thì có được không? Chắc chắn là không rồi.
Trong thời Phật giáo mới thành lập bên Ấn Độ chắc chắn sẽ có những người trong Bà La Môn có tư tưởng như vậy, họ sẽ nói rằng Thích Ca Mâu Ni là ăn cắp giáo lý bên Bà La Môn giáo để làm thành giáo lý bên mình, sẽ nói rằng bên Phật giáo là vọng ngôn giống như nhiều người bây giờ nói về Pháp Luân Công vậy thôi…
Bên Bà La Môn giáo có 10 giới, (các bạn hoàn toàn có thể tìm hiểu) tôi xin dẫn ra mười giới là:
Thứ nhất: Nhẫn nhục.
Thứ hai: Lấy ân báo oán.
Thứ ba: Điều độ.
Thứ tư: Ngay thẳng.
Thứ năm: Giữ gìn bản thân trong sạch
Thứ sáu: Làm chủ giác quan.
Thứ bảy: Rành kinh luật bên Bà La Môn giáo.
Thứ tám: Hiểu rõ được đấng Phạm Thiên bên Bà La Môn là gì.
Thứ chín: Nói lời chân thật.
Thứ mười là không được sân si.
Bên Đức Phật Thích Ca cũng có những giới luật gần tương tự vậy, không lẽ chúng ta lại nói rằng là giáo pháp của Đức Phật Thích Ca là ăn trộm bên Bà La Môn giáo sao? Lời nói như vậy thật là phi lý phải không?
Chúng ta thấy những phạm trù đạo đức như vấn đề chuyển kiếp luân hồi, đầu thai, vấn đề thiện ác, nhân quả, nghiệp báo… là cái lý đương nhiên của vũ trụ rồi và từ ngữ, sức biểu đạt của ngôn ngữ thế gian chỉ có giới hạn thôi.

Sự thật chấn động của vụ án 2 thi thể trong bê tông!